Vương Duy
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhân vật trong văn học dân gian Việt Nam: "Vương Duy" là tên nhân vật chính trong truyện thơ Nôm khuyết danh nổi tiếng "Chàng Vương Duy". Đây là một chàng trai tài hoa, phong lưu.
- Biểu tượng của người tài tử, đa tình: Tên gọi này thường được dùng để chỉ mẫu người tài tử, phong lưu, đa tình trong văn chương cổ điển.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Truyện "Chàng Vương Duy" kể về cuộc đời và mối tình của chàng.
- Anh ta có vẻ phong lưu như một Vương Duy thời hiện đại.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Làm Vương Duy": chỉ lối sống phong lưu, đa tình, hào hoa.
- Chàng trai ấy suốt ngày chỉ biết làm Vương Duy, rong chơi khắp nơi.
Biến thể và từ gần giống
- Chàng Vương Duy: Cách gọi đầy đủ và phổ biến hơn, thường dùng làm tên tác phẩm hoặc để chỉ nhân vật.
- Truyện "Chàng Vương Duy" là một áng văn chương cổ giá trị.
Từ đồng nghĩa
- Tài tử: người có tài năng (thường về văn chương, nghệ thuật) và phong cách lãng mạn, phóng khoáng.
- Phong lưu: chỉ người có phong cách sống hào hoa, thanh nhã, thường gắn với thú vui tao nhã.
Lưu ý
- "Vương Duy" chủ yếu tồn tại như một danh từ riêng trong ngữ cảnh văn học. Trong sử dụng thông thường, cụm "Chàng Vương Duy" phổ biến hơn.
- Tên nhân vật này gắn liền với hình tượng văn hóa về một mẫu người tài hoa nhưng cũng có phần đa tình và phiêu lãng.
- Xem Chàng Vương